Nửa năm đã trôi qua.
Vu vơ, hôm nay nghĩ thế cũng đã là nửa năm trôi qua, nhặt nhạnh chép lại ngẫu nhiên vài thứ …
Thời gian đo bằng cái gì nhỉ? những tiếng tíc tắc? hay những sự kiện? thời gian có thật hay ảo giác của nhận thức. Thời gian với mỗi cá nhân có giống nhau hay ko? (dĩ nhiên Abert Einstein said NO).
Nghe lại Ngày đã đơm bông. Trích dẫn lại vài câu.
Buổi tối ngủ trên đồi hỏi hòn đá nhỏ
Con đường nào con đường nào dẫn đến một dòng sông
Buổi sáng ngồi trên rừng hỏi ngàn lá đổ
Con đường nào con đường nào dẫn đến một miền quê
Thương những buổi trưa buồn hỏi mình khe khẽ
Con đường nào con đường nào dẫn đến những ngày xưa
Buổi sáng hỏi mây trời đi hoài có rõ
Con đường nào con đường nào dẫn đến một ngày vui
Ờ, con đường nào có thể dẫn tới một ngày vui.
Tết đầy đủ anh chị em gặp mặt
Đến thời điểm hiện này là mình đã quay về Việt Nam được hơn 4 năm. Năm đầu mự mất,
năm sau đó bà mất. Ngày mự mất là ngày vô cùng đau xót, người mất thoát được khỏi
nỗi đau về thể xác, nghĩ như thế cho đỡ đau lòng, nhưng người ở lại, 2 đứa em …
Nỗi đau vẫn còn đó, chỉ là thời gian đã làm cho nó vơi đi đôi chút. Giỗ mự năm thứ 3,
đúng vào ngày làm việc nhưng mình vẫn cố gắng thu xếp về, mối quan hệ và bổn phận
không bắt mình phải cố gắng điều đó, công việc ở nhà cũng nhiều người lo rồi,
nhưng đôi khi người ta chỉ cần cho nhau sự hiện diện …
Về nhà gần 8h tối, thắp hương cho mự xong, anh em ngồi nói chuyện buổi chiều lên thăm mộ mự,
rồi kể ông cậu nó mới mua con xe cũ, ô tô, 40 triệu, vẫn đi được.
Mình tỏ ra tò mò, nhưng thật ra bản thân không quan tâm đến điều đó lắm,
cái mình để tâm là cảm giác được không khí đã dịu đi bớt, là ít nhiều thấy được nỗi đau dần được chữa lành bớt.
Tết năm nay là tết đầy đủ, mấy anh em làm xa thu xếp về được, do cưới đứa em.
Lâu lắm rồi mấy anh em mới có dịp gặp mặt được đầy đủ nhất, mấy đứa đi làm ăn xa nên
năm đứa này về thì thiếu được kia, thành ra để được dịp như vậy không dễ dàng gì.
Cơ bản là vui :).
Con đường nào để dẫn đến sự hiện diện đông đủ sau thời gian vắng mặt, là con đường dẫn đến ngày vui chăng?
Ảnh đội anh em.

Ảnh đội nhà người ta, về đây thống trị nhà mình.

và đội thế hệ tiếp theo.

Sinh nhật năm nay đúng ngay hôm mùng 3 tết nên được kha khá đầy đủ.

Những chuyến đi …
Một trong những lý do mình rời Nhật Bản để quay về, là thi thoảng đưa các bố mẹ
đi chơi, du lịch, vui vẻ cùng con cháu. Cái thế hệ các cụ là thế hệ làm nông, cơ bản là chỉ đủ nuôi con cái,
thi thoảng may ra được tham gia du lịch theo các hội cựu chiến binh, hay hội phụ nữ làng,
kiểu đến ngó cho biết để nói được là tôi cũng đã đến đó thăm quan, ghế cũng không dám ngồi vì mất tiền,
ngủ tạm bợ chen chúc nhau tạm trong 1 cái phòng …
Các ông bà đều có tuổi, sức khỏe không phải đủ để “bung lụa” được, nên việc thiết kế chuyến đi cho các ông bà
phải nhẹ nhàng vừa phải, đi đúng nghĩa nghỉ ngơi.
- Chuyến đi chùa Bái Đính, đưa bà ngoại 2 đứa về cố đô Hoa Lư, thăm chùa Bái Đính, đi thuyền ở bến Tràng An …


- Chuyến đi Cửa Lò, đưa ông bà nội 2 thằng con đi nghỉ ngơi Cửa Lò, ngắm biển, tối ngồi caffe cùng các cháu …


- Chuyến đi ngẫu hững khám phá rừng quốc gia Ba Vì.

Gia đình nhỏ.
Xây dựng gia đình, nếu định nghĩa chỉ là lấy vợ, sinh con là việc không khó, trừ ông nào xấu trai hoặc tán gái dốt quá,
chứ đến nát Chí Phèo vẫn tán được đổ Thị Nở cơ mà, biết nhắm đúng đối tượng là ổn, nghe lời các cụ cũng đừng rơi vào tình huống hoa Nhài và Trâu là được.
Trung thực mà nói là như thế, hầu như ai cũng làm được, việc mà nhiều người đều làm được thì ai còn gọi là khó.
Nhưng xây dựng ra gia đình như thế nào thì là điều khó, giữ được “không khí” trong nhà như ngày đầu thì phải nói vô
cùng khó. Nó cần một vài nguyên tắc căn bản, nghe đơn giản, nhưng ít ai chịu nhìn nhận để tuân thủ.
Ví như lấy vợ rồi thì không nên yêu thêm ai nữa, nếu muốn phải hỏi vợ trước. Từ khi lấy vợ xong mình yêu thêm 2 đứa,
lúc nào cũng xin phép vợ, “Cho anh yêu thêm 2 thằng con, dĩ nhiên tình yêu dành bọn nó không thể sánh với em được”, vợ đồng ý là lại
êm ngay.
Thứ đến là việc nuôi dạy con cái cũng vậy, phải đủ cứng rắn để bọn nó vào khuôn phép, đủ mềm dẻo để chúng nó cảm giác bớt ngột ngạt …
Nói chung là khó, nên nếu cảm thấy gia đình mình đã và đang xây dựng là hài lòng, thì cũng nên biết ơn số phận một chút.
Bản thân mình cũng biết rất ơn số phận.
Sinh nhật người đẹp nhất nhà :)


Chiến tranh lạnh.
Mình tự biết điều này không thể tránh được trong bất kỳ cuộc hôn nhân nào, nhưng không nghĩ
đôi lúc lại phải đối mặt với những tình huống khó xử lý như thế. Bản thân là người đứng giữa,
một bên là vợ, một bên là thằng con 6 tuổi. Hội đó giận nhau rồi leo thang thành chiến tranh lạnh, 1 bên không
thèm bày cho bên kia học, 1 bên khi mặt cau có, lại còn phản bác “Mẹ dạy toàn thứ linh ta linh tinh”, ý là không giống cô nó dạy.
Tuy mới 6 tuổi, nhưng thằng này thành thạo chiến thuật đánh phủ đầu để lấy lợi thế, mỗi khi mẹ
nó kiểm tra bài tập, chưa biết đầu cua tai nheo gì nhưng nó cứ làm ầm ầm lên trước tỏ vẻ mình là nạn nhân, chứ không phải thằng làm bài tập sơ sài …

Và nhiều thứ khác nữa …
- Công việc, các thử thách vẫn đến đều đều, nhiều khi ngập trong 1 loạt thứ hỗn độn, rồi ngẫm lại lời dặn khắc kỷ: “làm việc trước mắt thật tốt, mọi thứ sẽ ổn”.
- Hằng ngày vẫn cố gắng học thêm 1 điều mới, hoặc ôn lại những thứ căn bản. Học được thứ gì mới là một niềm vui.
- Nhắc nhở bản thân, tập trung vào việc của mình.
- Luôn nhắc nhở bản thân, đừng quên tu thân.
- Dặn bản thân dành thời gian lựa chuyện, để nói chuyện cùng vợ con sau bữa ăn tối.
- Tiếp nhận những thử thách mới, những trải nghiệm mới.
- Giữ kết nối với những người bạn cũ, và kết thêm những người bạn mới, những người mà có nhiều thứ để mình học hỏi.
- Cả nhà đang hào hứng chuẩn bị cho chuyến du lịch bán xuyên Việt đầu tiên trong hè 2026 này.