• TL, DR.
  • Tên các nhân vật có thể đã được thay đổi tránh ảnh hưởng HPGĐ người khác, vì một số anh em thường rút ngắn cự ly khi báo cáo với vợ.

Hà Giang, không phải cái tên lạ lẫm, nhưng sống gần nửa đời, (giả sử trường thọ đến 8x), mà vẫn chưa bao giờ được đặt chân lên vùng đất ấy. Thế nên mình không phân vân gì nhiều khi quyết định theo nhóm An Khánh Runner (ARK) tham gia Hà Giang trail, được đi cùng những anh chị em cùng sở thích, được đặt chân lên vùng đất chưa bao giờ đến, được đặt chân lên những chỗ mà xe cộ không thể vào được để trải nghiệm ở một khoảng cách gần nhất.

3h hơn rạng sáng thứ 6, mấy anh em xuất phát, xe mình đi 4 anh em, may mắn được nhà anh chị Nguyên - Lệ chuẩn bị cho đầy đủ xôi sáng kèm ruốc chả lẫn cả hành khô, cafe pha máy từ hạt, lần nữa cám ơn sự chu đáo của anh chị.

Hơn 6h sáng có bắt đầu vào đất Tuyên Quang, xe mình vừa đến thì nhóm trước vừa ăn sáng nghỉ ngơi xong chuẩn bị đi, cũng dễ hiểu, anh Tân chủ tịch clb AKR, việc chính của anh là rong ruổi khắp mọi miền, thi thoảng rảnh không biết gì làm thì lên FPT Software làm quản lý, tuy nhiều tuổi nhưng tính vẫn trẻ trâu nên thích phóng nhanh, ổng bảo anh đi tốc độ giới hạn biển báo cộng với 10%, đoạn này toàn cao tốc nên khả năng ông ấy đi hết khả năng của con Ford Everest. Ổng đi kinh đến nỗi lúc về con xe của ông không dám nhìn đường bằng 2 mắt, mà nó nhắm 1 mắt nó đi.

Ăn sáng xong xuôi, anh em tiếp tục hành trình hẹn nhau ở thành phố Hà Giang. Đường đoạn này không dốc, không có cua gấp, nhưng uốn lượn tựa núi, thành ra cũng không đi nhanh được. Đi qua Vị Xuyên, địa danh không có gì lạ với trận chiến kinh điển với anh bạn hàng xóm - tốt bụng cả ngàn năm nay, vừa thấy biển địa danh này tự dưng cảm giác nổi da gà?. Lên đến thành phố Hà Giang đã là gần 10h, anh em ngồi nghỉ chút ở cafe ở km số 0, hình như cafe Duyên thì phải, tự dưng anh em xa lạ trước đây giờ trên một chuyến đi cũng là cái duyên.

Do có kế hoạch của anh trong nhóm, cũng tiện thể công đi nên anh em đá sang Đồng Văn trước khi về Mèo Vạc, đoạn này anh Thái - một phượt thủ cũng có mặt đủ mọi miền, bảo: “Để anh lái đoán này, thằng Tân phải anh mới ăn được”, nhưng đi được 1 đoạn lại thấy chủ tịch - Tân vượt lên, mình hỏi sao cái đuối vậy anh, ổng cười: “Đùa thôi, anh em chơi game 1 mạng, ngu gì em”. Cung đường này quả thực thách thức với những góc cua tay áo, không thể đi nhanh và cũng không nên đi nhanh, cung đường thực sự đẹp, hùng vỹ với cảnh núi rừng Hà Giang, đi đến Quản Bạ. quanba

Anh em ghé vào quán của 1 cậu người Mông, 33 tuổi, thấy anh em dừng xuống nó bảo các anh mua gì đi ạ, chỉ câu đó, không nài nỉ thêm. Ngồi lát, anh em hỏi thì nó chia sẻ nó có 4 con, thế là 3 anh em Dao - Thái - Mông không phân biệt dân tộc, vùng miền đều có 4 con ngồi lại làm kiểu ảnh kỷ niệm. daothaimong

Đến Đồng Văn mình cũng đã thấy nôn nao, mặc dù mình là thằng đi xe khá ổn, cũng có thể do uống nhiều cafe quá, mấy anh em trên không ai uống nên mình uống hộ hết. way_meovac Đường đi Đồng Văn. way_meovac1

Ăn trưa ở Đồng Văn xong, anh em kéo nhau về Mèo Vạc, lúc đó cũng không nhớ nhưng chắc tầm 4h chiều, đi thẳng ra expo ở sân vận động để lấy BIB, rồi về nhà nghỉ ngơi. expo

Đây là lần đầu tiên mình đi cự ly ultra quá 42KM, tranh thủ ghi chép lại mấy điểm, rút kinh nghiệm cho giải sau. Theo công bố của ban tổ chức thì cự ly dài tầm 72KM, dộ cao tích lỹ không có con số chính xác nhưng đầu đó giữa 3500M đến 5000M. Theo đồng hồ của mình sau khi chạy thì 72.07KM/4078M.

Ban tổ chức có gửi bản đồ để cho vào đồng hồ, có kèm những vị trí CP (check-point: những điểm tiếp nước, đồ ăn …). Trước mình mới đi 42KM thấy nó cũng không cần nhưng đi đến cự ly dài mới thực sự thấy nó gía trị vô cùng, mỗi CP như là một điểm tựa để gắng sức, quên đi con quái vật 70KM xa xăm ở đằng kia, chỉ cần tập trung cho cái CP tiếp theo tầm 7-8km, nên cảm giác thực sự nằm trong tầm kiểm soát.

Hình ảnh của Hà Giang trên 70KM đường là núi, là sông Nho Quế, là con người, những đứa trẻ còn rất bé nhưng đã theo bố mẹ ra đồng. Bọn nó rất ngoan, chào hỏi, không xin kẹo, làm bản thân không có gì cho nó cũng thấy có gì đó không phải.

  • Xuất phát -> CP1

Anh Nguyên chở anh chị em ra cổng xuất phát, trời lúc đó mưa nặng hạt dần, một số người bắt đầu mặc áo mưa, mình thấy có vẻ hơn ngán, thoáng nghĩ hay về ngủ con mẹ nó đi, nhưng suy nghĩ đó cũng nhanh chóng đi qua, phân vân không biết có nên mang áo khoác mỏng chống mưa ra hay không, thấy các đồng đội nhiều kinh nghiệm vẫn rất bình thản, mưa to nên chưa ra cổng nhưng ai nấy đều hướng ánh mắt về đấy.

xp

Rất may mắn thời điểm xuất phát trời lại tạnh mưa, có phần hơi lạnh. Hơn 2KM đầy chạy đường nhựa - con đường Hạnh Phúc, nghe kể ngày xưa thanh niên xung phong làm mà không có sự hỗ trợ của máy móc cơ giới, đó cũng là lý do nó có tên con đường Hạnh Phúc.

Chưa hiểu bản thân có thể chịu được đến đâu với con số 70KM, thành ra mình chủ động chạy nhẹ nhàng, đoạn này đi cùng vợ chồng Nhâm - Tú. Nhâm là dân miền núi, nghe anh em kể từ nhỏ lên núi ăn trộm Na trên núi nên chân cứng từ bé, sau được ông giáo Tú đức cao vọng trọng mang về “giáo dục” và cưới làm vợ, thi thoảng vẫn nhớ núi rừng nên 2 vợ chồng lại rủ nhau lên núi, còn ăn trộm Na hay không thì mình cũng không rõ.

Kế tiếp đoạn lên núi, đường hẹp, đá nhấp nhô, trời bắt đầu mưa nặng hạt, mình đeo kính nên trời lạnh nó bám hơi vào làm tầm nhìn khá hạn chế, leo khá chậm và nhiều người vượt lên, thôi kệ, an toàn đã.

Gặp NAG-Cầu, một thành viên elit đội ARK, đã từng tham gia giải này năm ngoái, do vợ con về ngoại nên đi chụp ảnh cho anh, như một niềm đan mê. Mình chỉ kịp nghe loáng thoáng thanh niên dặn dò “đường trơn, cẩn thận em”. CP1 khá gần lúc xuất phát nên gần như ít ai ghé qua. cp1

  • CP1 -> CP2 -> CP3

Xong CP1 bắt đầu lên đoạn đường bê-tông khá dài, thi thoáng đá mắt nhìn Mèo Vạc trong đêm tối, mỗi con đường vừa đi qua là có ảnh đèn. Đoạn này mình chạy nhẹ nhàng, thấy nhịp tim vẫn OK nên mình chủ động vượt vài ông ở trước, tuy nhiên đến đoạn đường khó họ lại vượt lại. Kỹ năng vẫn chưa đủ trên những đoạn đường cần nhiều kỹ thuật.

Có lẽ khung cảnh ấn tượng nhất đoạn này, thậm chí cả hành trình là lúc bước từ con đường bê-tông leo 1 đoạn lên núi đến 2 cái trụ đá thật lớn, nghe bảo gọi là cổng trời, trời vừa hửng sáng, bước sang bên kia là lần đầu tiên trong đường chạy khung cảnh sông Nho Quế cùng dãy núi đã hùng vĩ hiện lên, một cách bất ngờ như chuyển cảnh trong phim, thực sự mình bị bất ngờ trong chốc lát. Đây là đoạn nguy hiểm nhất, mấy thanh niên đi trước liên tục cảnh báo. Mình lóng ngóng vì vẫn còn gậy trên tay, vừa xuống vài bước là biết phải cất gậy dùng tay bám đá, chỗ này mình liên tục bị 3-4 thanh niên vượt lên.

Đến CP2, hơi bất ngờ các bạn ở đó kiểm tra anh em đến bằng bút và giấy lại còn yêu cầu ký tên. Đến CP3, chỉ nhớ có lão gì râu dài dài quanh quẩn quanh đó, có vẻ cũng có số má trong làng trail, có thời gian chắc mình quan sát kỹ hơn để ngẫm không biết râu thế thì ăn uống kiểu gì. Ổng bảo bọn này chắc nó vượt top trước sớm thôi, thoáng nghĩ “Are you sure?”, chứ giờ mệt bỏ mịa lắm rồi ông ạ.

  • CP3 -> CP4

Đang chạy thong thả thì từ 1 đoạn đường cắt ngang ra thấy 1 thanh niên lao ra, hóa ra cự ly 55KM, chạy được mấy mét thì vứt gậy lao sang vệ đường để gửi “tình yêu vào đất” rất tự nhiên. Lúc này trước mình đang cố bám sát ông anh ở trước, tên Trung, sau này về TOP7, có vẻ là 1 tay trail lão làng vì thấy nhiều người chào hỏi ông, nhất là lúc đến CP4. Thanh niên 55KM nhanh chóng vượt mình và anh Trung, mình cũng bị lùi ra sau dần.

Chân mỏi, với sợ đau gối mà chưa được ½ đường nên mình chạy có phần thong thả, bỗng nghe tiếng sột soạt đằng sau, loáng thoáng bóng màu trắng, nãy giờ mình nhớ là có ai đâu nhỉ? trong đầu thoáng nghĩ không lẽ bạch khỉ, nhưng rồi không phải, hóa ra Trang Phùng TOP1 55KM nữ, nó chạy từ lối khác nên mình không thấy trước đó. Nhìn đồng hồ thấy cách CP4 tầm hơn 2KM nên mình cũng đẩy nhanh downhill bám nó, gặp anh Trung và cả 3 anh em đều đi cùng tốc độ.

Vừa đến cổng CP4 nghe thấy ai đó gọi “An Khánh cố lên”, hình như chị Thanh, U60, lần đầu tiên đi trail theo rủ rê của anh chị nhà Nguyên - Lệ, được anh Nguyên đi cùng hỗ trợ. CP4 là cổng xuất phát của cự ly 25KM, thấy anh Nguyên cầm điện thoại quay video, mình gặp được người quen thấy phấn chấn hẳn, 2 anh em đập tay nhau rồi mình tiếp tục.

Ông anh Trung lúc này thấy ngồi vào bàn như ăn cỗ. Minh định đi luôn thì có 1 thanh niên áo trắng ở Sài Gòn hỏi thăm, bảo “anh em hình như vừa chạy với nhau lúc nãy, mà định đi luôn chứ không ăn gì à”. Mình bảo chưa thấy đói, nhưng cháo bày ra trước mặt nên cũng húp nhanh bát cháo rồi đi luôn trước, thanh niên xuất phát sau tầm 5 phút, nhưng lúc nên núi sang CP5 lại tiếp tục vượt mình.

  • CP4 -> CP5

Đang tìm đường lên núi, vì ít marker, mà đồng hồ chỉ đường thấy chạy lung tung, thì gặp 1 em quần áo mũ nón trông rất màu mè, trông xa xa đẹp như một con vẹt, thì ra Thái Hồng cự ly 55KM về TOP2 nữ, mình biết nó lần chạy VJM 25KM bị nó chén ở nửa đoạn cuối. Lần này có vẻ nó không được khỏe, 2 anh em gần như đi cùng đến CP5.

  • CP5 -> CP6

Rời CP5 là 1 con dốc bê-tông dài vô tận, down xuống hết cỡ để làm nền cho up CP6 trở đi thêm phần khắc nghiệt. Chính con dốc này mình bị Ngọc Anh TOP 70KM nữ, vượt qua, nhìn em nó vượt qua mà không dám bám theo, sợ chân cẳng không đủ mạnh, sợ đau chân, sợ đủ thứ, sợ cả vợ mắng vì đi bám theo gái, thôi nghĩ biết mình biết ta, cứ thong thả.

Đang thong dong chạy nhẹ nhàng theo dọc bờ sông đến CP6 thì gặp một bạn nữ, cũng đang trẻ trâu thôi, mình chạy qua nó hỏi mình “em có gì ăn không, chị đói quá”, ngó thấy đồng hồ chỉ còn hơn 1km là đến CP6, tính bảo nó cố đến đó mà ăn nhưng lại mất thời gian giải thích nên mình rút cái bánh của AB (thằng em tặng khi nhờ nó mua gel) đưa luôn cho em ấy để chạy tiếp cho đỡ gián đoạn.

Gặp NAG - Cầu, đang tác nghiệp, thấy mình 70km, có bảo Kiên - cùng team ARK, là một elit trail chuyên đứng bục, vừa qua đây được lát, mình bảo chắc phải lâu lắm rồi chứ nhỉ? nhưng quả quyết mới được lúc, chắc đứng nóng quá nên ảnh hưởng khả năng ước lượng thời gian. cp5

Đến CP6 qua 1 cái cầu treo, phía đằng kia có người chụp ảnh nên ai cũng làm dáng đi qua, mình định đi lên thì ông Crew giữ lại bảo từ để em gái trước chụp ảnh, nhưng thấy mình đeo BIB-70KM thì giật mình bảo em top 5-6 gì đó rồi, vậy nhanh lên em. Mình thấy máy ảnh còn ở xa nên chạy lên bên cạnh bạn gái bảo em chạy từ thôi cho nhiều ảnh, để anh đi trước. Đánh đúng điểm quan tâm nên nó né ngay cho mình chạy qua.

Vừa đến CP6 thì gặp Tuyết đang loay hoay ở đấy, cuối năm ngoái đi VJM ở Pù Luông, nó bị chuột rút ngược rút xuôi, kêu la ầm ỹ, nhưng nay vẫn 42KM theo đúng quy trình.

cp6

Lúc đó hết Gel, Tailwind ở túi trước nên phải cởi Vest ra để lấy ở sau, việc này khá làm luống cuống, kinh nghiệm chắc lần sau cố để hết đồ dinh dưỡng ở phía trước.

  • CP6 -> CP6+

Gặp đôi bạn Vân Anh, Hải Lê cự ly 42KM. Mình không kịp nhận ra, thấy đội đó hỏi mới nhớ, lúc đó bạn gái đang chạy lùi, có lẽ do cứng cơ. Cả bọn đến CP6+ cùng 1 lúc, chỗ này đúng chỉ có nước lọc, cũng biết là CP này mở ra do thêm đường nên chỉ hỗ trợ nhỏ, nhưng như thế nên là WS6+ để anh chị em đỡ hi vọng nhiều, để chuẩn bị tinh thần.

  • CP6+ -> CP7

Vừa bò lên cái dốc, thấy 1 ông áo AKR, ngồi tay cầm mũ quạt, thong thả nhìn xa xăm như phú ông, hóa ra thằng Vượng ku em đi cùng xe. Mình cũng nghỉ lát, tính hỏi xin nó gói Tailwind nhưng nó cũng hết, mình mang 3 gói hơi ít, chưa biết có tác dụng hay không nhưng uống rất ngon, ít nhất có tác dụng về mặt tinh thần. 2 anh em nghỉ lại rồi kéo nhau đi tiếp, mình bỏ lại nó lúc nào cũng không rõ.

Đến đoạn này đúng lúc giữa trưa, trời nắng, mình thề với bản thân, đi được độ cao 50m là được nghỉ 1 lúc rồi mới đi tiếp, nhưng đúng lúc đó 1 thanh niên 70KM vượt qua, thôi đành bám theo, thanh niên này sau đó về đích trước mình 3 phút.

  • CP7 -> WS8

Gặp 1 em ở Đan Phượng, nó thấy mình mặc áo ARK nên nó xưng chị hỏi thăm, mình cũng nói vài câu rồi chuồn. Sau này về thằng ku Vượng gặp không biết em nó cho nó cái gì mà ku em Vượng trao lại em này cái đèn để làm tin, nó bảo em lo lắng em ấy về muộn mà không có đèn, nó phê bình mình không biết thương đồng loại.

Gặp thêm 1 em, không rõ chị hay em, nhờ mình chụp ảnh nhưng mình từ chối, mình đang làm runner trong race, việc chính là chạy, nên không định làm người tốt hay kẻ galang, tiết kiệm phút nào hay phút đó. Mình cũng chỉ về trước ông kế tiếp khi chưa đầy 2 phút. Đúng là cẩn thận từng phút không thừa.

  • WS8 -> CP9 -> Finish

Gặp anh Nguyên và chị Thanh sau CP9, rất dễ nhận thấy vì màu áo AKR, thấy mình từ xa anh ấy hỏi ngay, “cần hỗ trợ gì không em, đang top10 đấy cố lên” (thực ra là top12), mình bảo em ok cả, khá mệt nên không biết giữ được vị trí không, tính đùa bảo anh thấy thằng nào 70KM đi lên thì giữ chân nó lại hộ em, nhưng sợ ông bảo mày chưa học chơi đẹp đã tính chơi xấu nên thôi. Mình chào rồi đi chạy thẳng vẫn thấy anh ấy cảnh báo cẩn thận cái dốc bê-tông.

Cố gắng giữ nhịp độ chạy trên dốc bê-tông, bắt đầu đến đoạn leo núi đá thì gặp 1 ông 70KM, ông rõ ông ngày vượt mình lúc nào nhưng thấy mặt mình hỏi ngay “đến đây rồi cơ à, anh nãy down bê-tông mạnh quá nên đau chân, không đi nhanh được nữa”, nghe câu nói ngày mình như mở cờ trong bụng, vậy chén cha này thôi, chờ gì nữa, kể ra giờ nghĩ là thấy mình cũng hơi tệ.

Đoạn về đích thì tương đối nhẹ nhàng, mặc áo ARK nên con bé MC nhận ra ngay team mình, gặp chị Huệ Chi - team AKR ngay sau vạch đích, bà chị đợt này tham gia ban tổ chức, cứ gặp người quen là vui thôi :)

Về đến đích lúc 4h kém 10 với tổng thời gian 11hh:47mm:26ss ,mình rất hài lòng với kết quả đó vì kịp bữa ăn tối. TOP-12 chung cuộc, TOP-11 Nam. Sức mình chưa đủ đua TOP, nhưng vẫn cố đi ở mức căng có thể, càng căng thì về đến đích càng phê mà.

Vì nhà cách chỗ xuất phát gần 2KM, tắm rửa xong xuôi lần lượt ra đón anh em, để rồi chứng kiến cảnh rất ấn tượng 5 anh chị em cùng team ARK, 70KM cùng dắt nhau về đích như những chiến binh.

finish

Sáng sớm hôm sau ngày chủ nhật, cả đội thong thả ăn sáng cafe. anh Tân - chủ tịch lại rủ về theo đường khác qua Cao Bằng, Bắc Kạn, Thái Nguyên để trải nghiệm, đúng là khác thật. 1 chuyến đi qua được các tỉnh Tây Bắc âu cũng lời to.

11h30 có mặt ở nhà, kết thúc chuyến hành trình Hà Giang 3 ngày 2 đêm, nhưng những gì đọng lại thì sẽ vẫn còn mãi.


<
Previous Post
vtm 2026
>
Blog Archive
Archive of all previous blog posts