Hoàn thành giải đường mòn 70KM lần thứ 2, Phong Nha Wild Trail.

  • Thông số theo ban tổ chức Cư ly 70KM, độ cao tích lũy 3,446M.
  • Kết quả:
    • Thời gian hoàn thành: 13h:53m:48s.
    • Top 13/250. Top 10 nam. Top 6 lứa tuổi 30-39.
  • Một vài trải nghiệm vui, đáng nhớ của chuyến hành trình.
    • Được trải nghiệm lái Ford-Everest gần 400KM, không có show-room nào có thể cho bạn lái thử dài như thế.
    • Trải nghiệm đoạn cao tốc mới Hà Tĩnh - Quảng Bình, nhiều đoạn qua núi, khá đẹp. (riêng đoạn Hà Nội - Nghệ An thì mình thuộc lòng rồi).
    • Biết đến vùng đất mới, Phong Nha - Kẻ Bàng. Ở vùng này đồ ăn ngon, nhưng hơi ngọt. Vào check-point mình để ý hóa ra từ vùng Quảng Bình đã gọi cốc là cái ly :). Giọng người Quảng Bình kha khá giống giọng Huế.
    • 3 anh em An Khánh Runner chạy cùng nhau đoạn đầu, trước CP2, khá là vui. Đoạn đầu mình cố bám theo Huân để thoát khỏi tắc đường đoạn đầu do đông người, sau đó gặp Kiên, hôm nay không chịu đua top, khả năng do mang vợ đi cùng nên có lẽ hơi gắng sức tối qua, hoặc vợ dặn giữ sức tối về còn làm việc quan trọng hơn.
      3 anh em chạy cùng 1 đoạn, mà theo Huân mô tả là chui hốc chó. Kiên bảo mấy anh em gắng đi cùng, nhưng lát sau đến đoạn đá tai mèo, mình không theo được nó. Huân thì sáng dậy ăn bánh mỳ không hợp bụng nên tụt lại sau mấy phút.
    • Lần đầu trải nghiệm đá tai mèo, nghe tên đã lâu, lần đầu gặp, sắc nhọn, đoạn đầu hơi chủ quan nên xước hết tay, đành cởi vest để lấy tất tay thợ hàn ra, tưởng chỉ mang cho đủ điều kiện.
    • Đồng hành cùng anh Hưng (top3 lứa tuối 40-49), người Hải Phòng từ CP5, 2 anh em thay nhau kéo từng đoạn, nhờ đó mà những đoạn xuống dốc mình cũng đi được ổn hơn. Trong lúc vào vườn thực vật trước CP7, đến đầu con suối, 2 anh em thấy 2 vợ chồng tắm suối, lúc mình vừa gần đến thì cô nàng bước lên bờ, nguyên bộ quần áo giáp minimal, chỉ khoác thêm cái áo mỏng. Hơi luống cuống mình hỏi anh Hưng: “MK làm sao giờ anh”, ông anh đáp luôn “Kệ mịe nó, cứ chạy qua thôi em”, đúng là chỉ đơn giản chỉ tập trung việc của mình mà một vài tình huống nó cũng khó.
    • Sự nhiệt tình của người địa phương. Tuy 1 vài check-point không bố trí crew có kinh nghiệm để trả lời các câu hỏi của anh em, mình bất ngờ cái trạm nước trước vườn thực vật giữa CP6 và CP7, hỏi đây là CP mấy nhưng không ai biết. Tuy vậy đội các cháu ở các trạm CP, lẫn các chú mắc võng, ở lán tạm trong rừng rất đáng trân trọng, lần nào đi qua cũng được các bạn quạt tay nhiệt tình.
    • Bị ong đốt 3 phát sau CP5. Lần đầu bị ong đốt, thấy cùng 1 lúc nhói 3 chỗ, mình nghĩ là ong nên cứ thế chạy nhanh cho qua, lát nhìn thấy vết chỗ đùi sưng to lên vào đổi màu, hơi hoảng vì không biết có phải ong không. Nhỡ không may là rắn độc khả năng ẳng cao, thì còn nhắn tin tạm biệt vợ con, và chuyển khoản nốt cho vợ cái quỹ đen để dành cho VMM-Sapa cùng lời thú tội. May cũng đến ngay chỗ có 2 bạn bản địa hỗ trợ, nên mình hỏi để chắc chắn là vết của ong, chỉ đau chứ không nguy hiểm.
  • Một số bài học rút ra.
    • Đánh giá thấp đường chạy. Lúc đầu nhìn theo đội cao tích lũy theo bản đồ, ít hơn giải ở Hà Giang nên không chỉ mình mà anh em nói chung có phần đánh ra thấp. Đúng là nên tìm hiểu kỹ hơn trước khi vào giải, dù sao thì cũng để chuẩn bị tâm lý tốt hơn.
    • Năng lực chạy đường trail cần kỹ thuật cao. Những đoạn đường đá tai mèo chưa quen, nguy hiểm đi chậm đã đành, nhưng những đoạn dốc hơi khó mình cũng không đi tốt được, cơ bản nên cố gắng tập thêm những đường trail có tính kỹ thuật.
    • Phụ thuộc vào đồng hồ. Con Garmin bị reset 2 lần, mỗi lần 10-15 phút, khá ức chế, sau đó lại treo, phản ứng cực chậm, đến reset lần 3 thì ẳng luôn ở KM52. Đi trail, ngoài việc dùng đồng hồ để định tuyến tránh lạc đường, mình thường dựa vào đồng hồ xem nhịp tim để đánh giá bản thân có cần cố lên hay đi nhẹ lại, xem trước những đoạn chuyển bị lên dốc, hoặc những lần leo dốc dựa thay đổi độ cao để áng chừng giữ sức. Đặc biệt hơn còn biết chính xác khoảng cách bao xa là đến CP tiếp theo. Thành ra nó ẳng đúng lúc cần làm bản thân rất ức chế, đầu óc lúc đó toàn “Fuck Garmin, MK Garmin …”.
      Nhưng giờ ngẫm lại, tại mình vô tình để phụ thuộc vào nó quá, “tiên trách kỷ, hậu trách đồng hồ”. Ngoài ra tiền ít không nên đòi … (bỏ qua 30 chữ vì sự trong sáng của blog).

17

1

3

4

6

11

13

21

9

7

15


<
Previous Post
Nửa năm đã trôi qua.
>
Blog Archive
Archive of all previous blog posts