Cuộc đời là những chuyến đi, tưởng rằng khi đã qua thời trẻ trâu, cơ hội trải nghiệm trên những cung đường theo đó kết thúc, nhưng không ngờ chỉ nhờ đến việc lông bông đi chạy bộ mà mình vẫn có cơ hội làm thứ mà tưởng chừng đã lỡ qua mất.

  • Quyết định đưa ra rất nhanh chóng, trong 1 buổi mưa tầm tã ngày cuối hè 09/2024, hôm đó sinh nhật anh trong nhóm, không nghĩ trong vũ trụ này có nơi người ta chúc mừng sinh nhật bằng KM, mấy anh em tập cự li dài (long-run) từ hơn 4h sáng, lúc còn chưa tỏ mặt người, một buổi chạy mà nếu chạy một mình thì có thể bản thân cũng nghi ngờ mình bị điên, nhưng 4 ông cùng chạy thì tự tin hơn với việc mình vẫn là con người bình thường. Mình chủ động rủ sang năm anh em đi Quảng Trị để tham gia Tiền Phong Marathon, sự đồng ý ngay tức thì, và cũng không có tâm lý bàn lùi cho đến lúc đi.

  • 2h rạng sáng thứ 7, sau khi tụ tập đủ 3 anh em, chờ đồng hồ chỉ hơn 1 phút là xuất phát, kể ra SUV 7 chỗ mà chất có 3 người cũng hơi neo người :D, đường từ Hà nội về Vinh thì quá quen thuộc, đi hơn 100km thì mình tạt qua chỗ trạm nghỉ Tây Ninh Bình để làm cốc Americano thơm ngon nóng bổ rồi nhường lái cho ông anh chuyên đi ăn đêm (giống con cò) để cầm vô lăng cho ép-phê.

  • 7h sáng, anh em có mặt ở Vinh, ghé quán súp lươn đặc sản xứ Nghệ gần quảng trường trung tâm thành phố, sau đó nhanh chóng sang Đền Củi thờ quan Hoàng Mười để dâng lễ. Bản thân mình vốn dĩ sống có xu hướng vô thần, nhưng đi chùa đền mình vẫn luôn cầu các cụ cho sự sáng suốt, để tránh xa những điều vô minh. Đền ở mạn bên Nghi Xuân - Hà Tĩnh, nằm ven cạnh bờ sông Lam, tiếc là hôm nay thời tiết không đẹp, nên trời Can Lộc vẫn xám xịt chứ không xanh, nước sông Lam cũng đục như sông Hồng.

  • Trên đất Hà Tĩnh, chặng đường thử thách sự kiên nhẫn, vì biển giao thông cắm chi chít, tốc độ hạn chế đến mức ức chế, trưa anh em cũng kịp gần đến chân Đèo Ngang. Trưa muốn ăn cơm với biển nên anh em đã ghé qua vũng Áng, nhảy lên thuyền để chọn trực tiếp ăn con gì, mình cũng nhảy lên, bản thân vẫn ăn mặn nhưng lại không muốn chỉ định án tử vào con cá nào, mà mình muốn xem cảm giác chông chênh trên con thuyền, không hiểu tại sao trông nó chênh vênh như thế này mà người ta có thể dùng nó đi ra giữa đại dương. 2

  • Kế hoạch lúc đầu là chuyến đi không bia bọt để còn thay nhau lái xe. Nhưng khi cá, mực bày ra, 2 ông anh e lệ thẹn thùng có phần xấu hổ với lương tâm đã thỏ thẻ tâm sự bọn anh thèm bia, mình cười bảo các bác cứ tự nhiên, em đang tập lái để đi dịch vụ lỡ mai có thất nghiệp còn có đường xoay sở nuôi vợ con, nên để em xế đến nơi luôn. bia

  • Cơm nước xong, mấy anh em lên đèo Ngang, vì bóng chưa xế tà nên chú ý mấy cũng không thấy tiều vài chú ở chỗ nào, đi một mạch 16h45 là đến Quảng Trị, chỗ để lấy bib chạy. Nhìn chung cơ sở hạ tầng vùng đất trong này còn khá hạn chế, cảm giác thấy rõ chưa thể cân đo đong đếm với Vinh được, có điều con người trông họ chất phác thật thà, mặc dù chưa tiếp xúc nhiều. Mình khá ấn tượng với giọng nói ở trong này, cũng là giọng miền trung, nhưng không nặng như dân xứ Nghệ nhà mình, có chút lai với giọng miền nam, nghe thánh thót khá hay. 1

  • Về khách sạn ở ngay cạnh Thành Cổ, ở và ăn uống cùng với đội NAR (Nghệ An Runner), cũng khá muộn nên cơm tối xong anh em kéo về phòng sớm nghỉ ngơi. 3

  • Ông anh đi cùng lấy quần áo, đồ đạc ra xếp ngay ngắn rồi cúng, cúng để được SUB4 (hoàn thành 42km trong 4 giờ), có vẻ rất thành khẩn còn mình thì ôm bụng cười. Có lẽ vì thế mà ông ấy được SUB4 thật, thậm chí còn nhanh gần 5 phút, còn mình thì trượt mục tiêu. cung

  • 3h sáng Chủ Nhật, anh em dậy, tranh thủ kiểm tra lại đồ đạc, muối ớt, gel, trang điểm tý son phấn để còn nở với nhân gian một nụ cười. Trước khi đi khá lo vấn đề thời tiết, nhưng đúng hôm vào giải chạy thì trời mát, mưa phùn. Trừ mỗi việc nghe nói đường chạy qua các nhiều cầu nên khá dốc thì mọi việc có vẻ thuận lợi.

  • Đúng 4h, tụ tập ngay ở cổng xuất phát, cổng xuất phát khá to, có điều trơn, làm cho nhiều người lúc về đích bị vồ ếch, có thể ban tổ chức cố ý để giải chạy thêm phần sống động. Các cự ly gần như xuất phát cùng 1 thời điểm nên lúc đầu khá là lộn xộn, làm bản thân cũng khá luống cuống, kinh nghiệm đi chạy giải về cơ bản vẫn non.

  • Kết thúc race, hơi chút thất vọng vì không đạt được mục tiêu, nhưng ngẫm lại thì cũng do khả năng chưa đạt được mức đó. done

  • Anh em tiếp tục qua viếng ở thành cổ Quảng Trị. Cùng lúc đó gặp mấy đoàn, hình như gồm cựu chiến binh, các cụ có tuổi rồi mà vẫn thút thít khi nghe hướng dẫn viên kể chuyện, cũng đúng, một thời không thể quên của các bác mà, ngẫm thời của mình thì sao nhỉ. Tâm tư quá … Tạm biệt Thành Cổ, lại lên xe di chuyển đến Nghĩa Trang Liệt Sỹ Đường-9 như trong kế hoạch, tọa lạc trên mấy quả đồi, mộ các liệt sĩ được quy tập theo tỉnh thành, hầu như hi sinh 1972, có người sinh 1954, tức là mới 18 tuổi. Sự ác liệt của chiến tranh …

  • Trên đường đi có cung đường chắc tầm 30km ở đất Quảng Bình, cát trắng, 2 bên 2 hàng phi lao, xa xa cả 1 loạt cánh quạt điện gió, có những đoạn thẳng tắp, lên xuống vì có vẻ nó được xây dựng trên những quả đồi thoai thoải, kể cả trời không đẹp, nhưng khung cảnh vẫn đẹp, trông bình yên đến lạ thường. Nhất định mình sẽ quay lại sớm chỗ này cùng vợ con.

  • Xong xuôi mọi kế hoạch, tranh thủ ăn luôn cơm trưa, rồi mấy anh em đóng thẳng một mạch về đến thị Xã Hồng Lĩnh ăn tối với cơm niêu, đi đêm qua Hà Tĩnh lại thấy ở đâu trang hoàng bằng giăng đèn led đầy đường ai thấy đẹp thì không biết nhưng bản thân chỉ thấy lòe loẹt, y như gái ế trang điểm diêm dúa để thu hút các con đực.

  • Cơm tối xong, ông anh ăn đêm lại tranh lái xe, đi thẳng đến Bãi Vọt một mạch cao tốc đến Hà Nội, nhưng đi đến Diễn Châu thì ông tâm sự, anh mới được SUB4 (chạy marathon trong 4 tiếng) nên hơi lâng lâng, chú lái hộ anh 1 đoạn, để anh ôm ấp nó trong giấc mơ tiếp. Mình làm luôn một mạch từ đó về Hà Nội, tất nhiên không quên ghé qua trạm nghỉ Xuân Khiêm đầu Ninh Bình để gửi tình yêu vào đất và làm cốc Americano thơm ngon.

  • Xe dừng ở đúng vị trí xuất phát lúc đồng hồ chỉ 2h kém 15 rạng sáng thứ 2, vậy gần 48 tiếng đồng hồ, đồng hồ km xe chỉ đã đi hơn 1200km, cùng với 42km chạy bộ, chưa kể chi phí về tiền bạc. Tốn công tốn sức như vậy để làm gì ta? vì nó vui, vì nó tạo ra ký ức, chẳng nhẽ cuộc đời vậy chưa đủ để làm ư? medal

Về giải chạy, vì không chia pen xuất phát cho phong trào, mình lại đứng tận phía sau, thành ra lúc xuất phát khá đông, mà ở vị trí chạy ở pace chậm hơn pace của bản thân dự định, thành ra khá lộn xộn lúc đầu. Đây là giải mình xác định đạt mục tiêu PR (personal-record: thành tích cá nhân tốt nhất) trước, nên đã dặn dò bản thân kỹ phải thực hiện 3 KHÔNG.

  1. Không cười nói làm duyên, đặc điểm thường thấy của runner, nhất là khi chạy qua máy ảnh, lần này đi để được kết quả tốt nhất chứ không phải ảnh đẹp nhất.
  2. Không làm người tốt, không cần phải hỗ trợ ai, chai nước lấy xong uống nếu không ai xin cứ thế lạnh lùng mà vứt, cũng không trêu ghẹo mấy em gái.
  3. Không thay đổi tốc độ, không hung hăng lúc xuất phát, hay rệu rã lúc về đích.

2 điểm đầu mình là khá chuẩn, nhưng điểm thứ 3 thì không.

  • 2 km đầu tiên, do lộn xộn lúc đầu, mà ngay lúc đầu đã gặp con dốc, thấy đồng hồ chỉ đang chậm hơn so với mục tiêu nên đã nôn nóng tăng pace để bù vào, lúc đó thấy nhịp tim đã nhảy lên 170, thầm nghĩ mk mới xuất phát mà như thế này rồi thì làm ăn cám cmnr. Giống hết vụ năm ngoái đi dẫn tốc cho ông anh ở giải VPbank Marathon, nhưng lúc đó mình vẫn bình tĩnh để bù dần dần, lần này việc cho bản thân lại làm không tốt.
  • 10 km đầu tiên, mệt hơn dự tính, chậm hơn mục tiêu tầm 50 giây. Trong 10 km từ nhiên thấy đầu nhức dần lên, một hiện tượng mà mình chưa khi nào gặp khi chạy, nghĩ thầm không lẽ lạnh nên bị ốm, 1 lát sau mới biết do mình đội cái mũ lưỡi trai hơi chặt, có lẽ nó làm giảm lưu thông máu. Định không đội nhưng trời mưa phùn, vừa nới rộng mũ ra thì hết ngay đau đầu, nhịp tim giảm từ 167 xuống 161, bài học ở đây là lúc tập chưa thử thứ nào thì đi giải không nên dùng thứ đó.
  • Đến km 20, chân bắt đầu có dấu hiệu chân đơ cứng, mình vội vã thêm 1 viên muốn phòng, bắt đầu lo sợ khả năng gãy, tức là phải đi bộ, không chỉ không đạt mục tiêu mà còn chậm hơn nhiều.
  • Km số 30, rút 1 liều thuốc chuột (tên đầy đủ: thuốc trị chuột rút) mà ông anh cho lúc đầu, sợ rằng chuột sẽ rút sau km 35 nên mình rút ra làm luôn, nhưng cái mình không ngờ là nó chua như uống giấm, vừa chạm vào miệng đã nhổ ngay ra và vứt luôn, súc miệng bằng nước lọc vẫn chưa hết, lúc về ông anh mới bảo chú phí thế, giá mấy lít đấy, mk đắng … à mà thôi. Đến lúc này thời gian chậm đã lên hơn 3 phút, cũng phải đưa ra quyết định cố bù thời gian để đạt mục tiêu hay giảm pace. Giảm pace là 1 quyết định khá là đau đớn, nhưng với khả năng hiện tại, nếu cố bù có thể làm cho mình không chỉ đi bộ mà gãy một cách thê thảm hơn, trong 2 thứ đau đớn thì giảm pace có lẽ vẫn ít đau hơn, quyết định giảm pace sang 4m50s/1km, chuyển màn hình đồng hồ sang Lap-pace screen, để tránh nhìn thời gian chậm ở pacePro screen, gây tâm lý tiêu cực.
  • Đến km 36, thấy anh chị em lên cầu trước mặt toàn đi bộ, mà mình còn phải chạy lòng vòng vài km dưới nữa, lúc này đo đếm cho qua từng mét một, vừa tự động viên mình cố gắng đến lúc đó tao cũng đi bộ được mà cố lên, đến đó rồi mày sẽ được đi bộ, vừa chửi rủa, không biết thể loại người nào sinh ra con số 42 này, tại sao không 30 mà là 42, mk …
  • Nhìn thấy vạch đích từ xa, tuy rất mệt nhưng mk bố mày sắp done rồi, đồng hồ chỉ 3h27 phút, và giây đang ở đầu 5x, trừ tầm 4 phút xuất phát sau, mình vẫn biết khó mà có PR, tuy chúa không cho ta PR, thì cũng phải bắt chúa lấy nó từ ta một cách khó khăn nhất, còn mấy trăm mét, mình tăng tốc hết cỡ trong khả năng, kết cục 3h22m39s, chậm hơn lần trước 4s. Đành tuân theo lựa chọn của bậc thần thánh mặc dù không phải thứ ta muốn, nhưng có lẽ đó là lựa chọn đúng, nhắc nhở bản thân còn phải cố gắng nhiều hơn.

Thời tiết rất ủng hộ, nhưng vẫn không phá được thành tích cá nhân, có lẽ do đường hơi dốc, mà mình chưa luyện tập leo dốc đủ nhiều, thêm nữa thời gian gần đây việc luyện tập cũng bị hạn chế do chấn thương chân. Một race đáng nhớ và nhiều bài học.

cert


<
Previous Post
Mít chín - 2024, tốt nghiệp SUB330
>
Next Post
Răn mình, tu thân.