Ngót nghét gần 4 năm sau khi quyết định rời Nhật Bản sau gần 1 thập kỷ. Nhân tiện những ngày cuối năm, mùa đông, ngắm trời đất qua cửa sổ trong cảm giác hiu hiu lạnh, cũng lâu lâu không viết lách, thử gõ tý bàn phím vừa là cho năm vừa qua, vừa là cho thời gian vừa rồi.

Gần 4 năm là hành trình ngoạn mục của mẹ Khoai-Sắn sau 1 thời gian dài tạm lùi về sau hậu phương, đã trở lại mặt trận với kết quả ấn tượng, tuy không có nền tảng kỹ thuật nhưng vẫn một mình cân dự án trên 20 người với vai trò kỹ sư cầu nối, được khách hàng khó tính như các bác Nhật Bản quý để đến lúc rời dự án, họ còn tổ chức riêng một cuộc họp để cám ơn. Rồi nhẹ nhàng bước lên vai trò chị cả của trên dưới 60 em út cả 3 miền bắc-nam-trung, thành lập bộ phận riêng với mục tiêu nâng cao năng lực của phiên dịch viên ở FPT bằng cách nâng cao năng lực để đảm đương các vị trí thử thách hơn.

Mình có bảo nếu em mà làm 1 seri chuyện kiểu như “Tôi đã chinh phục chứng chỉ XYZ như thế nào”, XYZ lần lượt là TOEIC-880, BOKU-N2, PMI, PMP, PGMP. Hay kiểu “Với 10 phút mỗi ngày, mẹ con tôi đã chinh phục đàn Piano như thế nào”, thì cũng kinh đấy, rất gì và này nọ đấy. Đấy là kết quả của những buổi tối cơm nước xong, vẫn ôm bài vở đến khuya, mặc cho 3 thằng còn lại chơi chán rồi ôm nhau lăn ra ngủ.

Nhà có 3 thằng bạn, 2 thằng nhỏ hơn có vẻ may mắn suôn sẻ, mỗi năm chúng nó lên một lớp, mình là thằng còn lại lớn nhất thì liên tục đúp, 3 năm vẫn học mỗi 1 lớp, may mắn thế nào bàn ghế máy móc được thay đổi. Học cùng 2 con, một thằng lớp 2, một thằng lớp 6, với các cảm xúc riêng, môn toán thằng lớp 6 thì bắt đầu thực sự thách thức, một phần vì ngày xưa hồi C2 mình không được học những kiến thức nâng cao về số học, còn thằng lớp 2 cũng không kém cạnh vì thật khó khăn để hiểu được logic của nó, và bỏ bao nhiêu công để thuyết phục nó là “con ơi, làm ơn đi mày sai rồi con ạ”, thì nó chỉ trả lời ngắn gọn “có mà bố sai ấy”.

Mình học và thực hành thêm chút việc quản lý cảm xúc, đặc biệt là học hỏi được rất nhiều thứ từ triết học khắc kỷ, đọc những dòng các cụ viết từ mấy ngàn năm mà vấn đề vẫn nóng hổi như mới ngày hôm qua. Lúc 2 thằng con làm mình điên đầu đến mức giận dữ, nhưng vẫn kịp dừng lại ít giây để thấy đó cũng là cảm giác hạnh phúc, nghĩ thế thấy mình cũng hơi ngáo, nhưng đơn giản nghĩ 10 năm hay 20 năm nữa nhìn lại những khoảnh khắc này, điều đó chẳng phải đúng … Quan sát giúp đỡ bọn nhỏ vượt qua những cảm giác khó chịu, những bực tức, những chống đối của khủng hoảng tuổi thơ và khi chúng nó vui vẻ thì trêu chọc để bọn nó bực tức lên, mình quả thật cũng là 1 thằng bố hơi khó hiểu, khó chiều.

Năm với trải nghiệm đua từng tý với thần chết khi ông nội bọn nhỏ bị bệnh nặng, nhiều thời điểm mà không nghĩ cha có thể vượt qua được, không đủ tự tin để nghĩ đến tình huống tích cực có thể xẩy ra, ơn trời may mắn nó xẩy ra như một phép màu. Cám ơn người bạn đời đã ủng hộ hết mức mọi quyết định của mình, những đứa em hỗ trợ hậu cần chu đáo, ông chú hỗ trợ mẹ mình chăm anh trai ròng rã hơn 2 tháng …

Qua những trải nghiệm đó làm mình quí thêm những khoảnh khắc hiện tại, biết ơn những lúc bình yên, biết ơn bữa ăn tối đầy đủ vợ chồng con cái. Nhắc nhở bản thân ngắm con thật kỹ khi nắm tay nó đưa đi học, hay lắng nghe khi nó chia sẻ những câu chuyện, kể cả hơi sốc của thằng bé lớp 2 “Có bạn lớp con viết thư tình cho bạn gái”.

Sắp sửa bước đến tuổi 40, có lẽ thời điểm này người ta hay thường tự đặt cho mình những câu hỏi nhân sinh, kiểu như mục đích cuộc đời, lý do bản thân ta tồn tại, cái sống, cái chết, hạnh phúc, vân vân và mây mây …

Mình vẫn sống cuộc sống của một lập trình viên có phần mẫu mực, đều đều 8h sáng làm cốc Espresso thơm ngon nóng bổ, và vật lộn với những dòng code, tránh xa những drama ngoài kia. Hằng ngày vẫn không quên dành chút ít thời gian để cập nhật thêm kiến thức mới, mà gần đây sợ tụt hậu trước sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo, cũng không quên ôn lại/học lại, hiệu đính những kiến thức căn bản đôi khi nhầm lẫn rằng tưởng rằng mình đã biết.

Một năm với những chuyến đi, chiến xe Pajero Sport chưa bao giờ làm mình thất vọng, đặc biệt ít đụng hàng vì doanh số nó cực thấp, những chuyến đi mà dự định từ lâu như vào Kontum cả đi lẫn về hơn 2000km sau 5 ngày, thăm mọi người trong đó tiện thể ghé qua Măng-Đen để đớp cốc cafe, hay những chuyến đi nhờ vào Marathon, với những cung đường mới.

  • 42km giải Tiền Phong Marathon ở Quảng Trị, vùng đất với những con người hiền lành chân chất, nơi mà mỗi địa điểm tưởng chừng bình thường đều có thể kể lên những câu chuyện lịch sử, nơi mà đặc sản là 2 nghĩa trang liệt sỹ quốc gia.
  • 21km dạo chơi All Star Volvo Marathon ở Hòa Lạc, tính ăn gọn thời gian 1h32 nhưng gãy gập, đi bộ từ km số 10, để hiểu hơn thời tiết nó khắc nghiệt như thế nào, con người thật mỏng manh trước ông trời.
  • 25km trail ở Pù Luông Thanh Hóa, lần đầu tiên trải nghiệm một giải trail, y như chạy ra đồng đuổi vịt ngày xưa, lội cả ruộng leo cả đồi, ngắm nhìn bọn trẻ con với những ánh mắt trong veo.
  • 42km trong một chuyến đi chớp nhoáng tới Hạ Long, ngọt ngào ở con đường ven biển đẹp trong lòng di sản, cập nhật được thành tích mới với 3h16p52s, ngọt ngào đến mức cách đích còn 1km nhận ra mình hơi dư sức, có vẻ bung hơi muộn, để rồi bung quá mạnh đến lúc về đích hoa cả mắt, nôn ọe rầm rầm.
  • 21km tour food ở Hải Phòng, để rồi nhận ra thành phố đất cảng không hào nhoáng như mình nghĩ, nhưng không hổ danh đường chạy để phá thành tích với những cung đường thẳng, không dốc, kết thúc với 1h29m34s, trải nghiệm các giác tốc độ SUB3 của full marathon, và hiểu được mình còn cách xa SUB3 bao xa nữa.

Lên kế hoạch mục tiêu cho 2026 thôi nhỉ :-)


<
Previous Post
Răn mình, tu thân.
>
Blog Archive
Archive of all previous blog posts